thời gian, đi dạo

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Thái Nguyên Nhiệt độ: 107323℃

  Không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp của mùa xuân cho đến cuối mùa xuân.Những bông hoa dại vô danh bên đường đang nỗ lực bộc lộ sự trẻ trung, phản chiếu ánh nắng rực rỡ. Chúng trông rất đẹp nhưng tôi không biết liệu chúng có còn nở hoa ở đây vào mùa hoa tới hay không.

  Tôi đã nhìn thấy loài hoa biểu bì nở hoa, lộng lẫy đến kinh ngạc vào lúc nửa đêm, và nó đang héo dần từng inch theo thời gian.Cũng như cuộc đời, không có thời gian để bộc lộ cảm xúc, không có thời gian để thở dài, năm tháng trôi qua trong tích tắc.Thời gian là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới. Bạn và tôi, những người ngưỡng mộ cô ấy, đã già đi trong sâu thẳm ký ức trước khi có thể theo đuổi cô ấy.

  Vì không nắm bắt được năm tháng trôi qua đầu ngón tay nên ta cười nhớ lại những ngày tháng tuổi trẻ ấy, ta cười mà khóc.Khi tôi còn nhỏ, bầu trời luôn trong xanh, nước trong vắt và có tiếng cười của những người chân trần chạy trên bãi biển.Trong tủ luôn có những viên kẹo đầy màu sắc mà bạn không thể ăn được. Có những hoàng tử dũng cảm và những nàng công chúa đang ngủ trong lâu đài cát sông...

  Lang cưỡi ngựa tre đi vòng quanh giường làm mận xanh.Đó là nhịp tim đầu tiên của cái tuổi ngây thơ đó. Mối tình thơ ấu lãng mạn đã được khắc trên cây cổ thụ không rõ tuổi ở đầu ngôi làng nhỏ. Hết hè này đến hè khác, tiếng ríu rít trong năm dần biến mất, dòng suối dưới gốc cây cổ thụ chảy về một phương trời không biết.Vì đã đi qua nên chúng tôi cố gắng hết sức để vẽ nên cầu vồng đẹp nhất trên bầu trời của mình, đó là câu chuyện cổ tích của tuổi trẻ chúng tôi, được vẽ bằng những cây bút đầy màu sắc.Chẳng phải chúng ta đã từng tin chắc rằng tương lai đó chắc chắn sẽ thành hiện thực sao?

  Đẹp đến nỗi tôi thấy choáng váng!

  Nước trôi, năm tháng trôi qua.

  Mọi thứ trôi qua quá nhanh, không còn thời gian để nhảy múa cho tuổi trẻ, tuổi trẻ đã hát rồi bỏ đi.

  Ai bảo thời gian quá mỏng manh và khoảng cách giữa các ngón tay quá rộng.Dòng sông thời gian không thể chia cắt chúng ta. Chúng ta chỉ là một hạt bụi nhỏ trong màn sương mù này. Thế giới quá lớn. Chúng ta kiêu hãnh và thấp kém trong thế giới của chính mình, và chúng ta che đậy nỗi sợ hãi mà năm tháng đã mang lại cho chúng ta bằng những lời chế nhạo khinh thường.

  Bạn có còn nhớ cảm giác phấn khích khi nhìn lên các vì sao lần cuối không? Có thể đã nhiều, rất nhiều năm trước. Đôi mắt trên bầu trời chớp chớp liên hồi, như thể nụ cười hồn nhiên của cô đang thấp thoáng, bạn không thể níu kéo, không thể rời xa.

  Hôm qua bạn đã ở đâu? Em còn nhớ ngày mai nồng nàn và lời thề anh đã hứa với em suốt cuộc đời không?

  Một mình dạo bước trên con đường phía bắc lộng gió vào đêm khuya, xa sự ồn ào náo nhiệt của thành phố, xa sự cám dỗ của giàu sang xa hoa, nhìn thành phố như một con tàu ra khơi trong đêm tối, liệu nỗi cô đơn chợt dâng trào trong lòng?Thế giới hạnh phúc của chúng ta đã quên mất rằng sự cô đơn là cố hữu và theo chúng ta khắp mọi nơi.

  Khi còn trẻ, tôi không biết cảm giác đau buồn nên đã yêu tầng trên...

  Nhìn trăng sáng tĩnh lặng, nhìn sóng xanh chảy về phương đông, nhìn dòng xuân buồn thiu lặng im mà bây giờ ai dám tựa vào tòa nhà.Sợ say một mình rồi say không ngủ được.

  Lên mạng và một cư dân mạng mà bạn đã không liên lạc trong ba năm thực sự nhớ đến bạn. Đó là niềm hạnh phúc không thể giải thích được, đồng thời cũng là nỗi buồn không thể giải thích được. Bạn dần trở nên thờ ơ với chính mình, thế giới và mọi thứ trong quá khứ.

  Bao nhiêu người đã gặp rồi chia tay trong đời.Chỉ đến khi mở cuốn danh bạ điện thoại bụi bặm trong góc, bạn mới nhận ra mình đã quên bao nhiêu người. Bạn đã quên mình gặp nhau ở đâu vào một ngày nào đó trong một tháng nào đó, và họ trông như thế nào... Người ấy bây giờ ở đâu, người ấy có hạnh phúc không, người ấy có cô đơn như bạn hay không, liệu chúng ta có còn may mắn sống chung một thế giới hay không... Đối với một số người, nhớ họ là cả cuộc đời, biến mất không dấu vết, như chưa từng gặp nhau.

  Lần ấy chúng ta gặp nhau, ánh hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước mùa thu trên mặt hồ, bóng lốm đốm từ bóng cây trong một góc sân trường chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh. Cuộc gặp gỡ bất ngờ với anh ấy khiến bạn bối rối, bạn ngơ ngác nhìn anh ấy khi anh ấy từ từ đi ngang qua bạn. Nhịp tim của khoảnh khắc đó vẫn khiến bạn nhớ mãi.Bầu trời mờ mịt, mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên phía chân trời trong làn sương mù và làn khói êm dịu. Ánh sáng chiếu sáng toàn bộ vùng nước, đồng thời chiếu sáng khuôn mặt vui vẻ của bạn trên đình. Bạn đã quên niềm hạnh phúc lúc đó chưa?

  Thời gian đang tích tắc trôi qua, lấy đi những chiếc nhẫn hàng năm và vẻ ngoài, chỉ còn lại trái tim mệt mỏi và xanh xao.

  Thời gian, đi dạo.Nó chảy giữa bạn và tôi êm đềm như nước.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.