Ngày xưa anh ước em là cơn gió.Hãy đến chậm rãi, rung chiếc chuông bạc, uống tách trà, nếm từng cơn gió xuân lẻn vào tim.
Ngày xửa ngày xưa, anh ước gì em có một cơn mưa phùn.Từng chút một, chúng rơi xuống, chạm nhẹ vào những bông hoa dịu dàng trên cành, rót đầy ly rượu, nếm chút ánh xuân kiêu hãnh làm ướt đẫm trái tim bằng mưa.
Ngày xửa ngày xưa anh ước em là ngọn nến đỏ.Nhảy múa duyên dáng, nhảy qua rèm cửa sổ, điền lời bài hát và hát một bài hát mùa xuân vui vẻ với trái tim sương mù.
Giờ đây anh ước em là cơn gió Tiếng huýt sáo bay qua, cuốn đi thời gian đã qua, lật đổ tất cả quá khứ, thổi sang nhà bên cạnh cùng bao niềm vui đã qua.
Bây giờ tôi ước gì bạn đang tắm.Xiaoxiao bay đi, mang theo những ký ức trong quá khứ, thấm đẫm tất cả những sự kiện đã qua và bay đến bến cảng tiếp theo với tất cả những tiếng cười của quá khứ.
Bây giờ tôi ước bạn là một ngọn lửa thiêu rụi.Ánh lửa thiêu đốt trôi qua, mang theo nỗi nhớ ngày xưa, đốt hết mây khói, mang theo mọi suy nghĩ của quá khứ, trôi về bến đỗ hạnh phúc tiếp theo.
Cầu mong mỗi người trong số các bạn từ nay trở đi sẽ khỏe mạnh và từ nay trở đi các bạn sẽ không bao giờ nhìn lại nữa.Mong nước chảy dưới cầu Anh Hà, mong ngựa hoang phi nước đại trên đồng cỏ xanh, mong không đến được bức tường phía nam, mong không nhìn thấy Hoàng Hà.Tôi cũng mong rằng mình sẽ sớm có được những quả đào mới, được thưởng thức lá đỏ, đổ đầy giấy và xứng đáng với những sắc màu cát tường.