Tin nhắn / Kiều Chiêu Quân
Khi còn nhỏ, chúng tôi nghèo về vật chất và hầu hết đồ chơi của chúng tôi đều làm bằng gỗ.Ví dụ: dao gỗ, kiếm gỗ, con quay bằng gỗ, chuồn chuồn tre... Tôi chưa nghiên cứu xem những thứ này có mùi thơm hay không, nhưng tôi đã học từ "Nhà sách Sanwei" và cũng học từ Lỗ Tấn để khắc chữ "buổi sáng" trên bàn gỗ. Lời nói quanh co nhưng tràn ngập hương gỗ nhỏ giọt, gây ấn tượng sâu sắc.
Mùi gỗ thơm khắp nơi.Dùng những cành liễu non làm sáo liễu, rút ra những xương liễu trắng muốt, có mùi thơm thảo dược trơn mượt, êm dịu khiến người ta cảm nhận được niềm vui của cây xanh chảy như nước; dùng tay chà xát lá non, nước lá màu vàng nhạt làm ố ngón tay, khiến chúng có mùi thơm; Mẹ giặt quần áo bằng xà phòng bồ kết, nó giống như một cái sừng, cong cong, mẹ xoa đi xoa lại, quần áo thơm lừng mùi bồ kết...
Hương thơm gỗ được kiềm chế và lâu dài.Hồi tôi còn nhỏ, khi xây nhà ở quê, người thợ mộc sẽ thay xà nhà. Sau khi một miếng gỗ được cố định xong, có hai người đàn ông lực lưỡng đến kéo chiếc cưa lớn. Mùn cưa bay như bông tuyết, mùi gỗ tươi mát cũng mở ra, giống như tiếng nút chai rắc lên, có mùi thơm êm dịu.
Về quê hương nơi quê hương, ngôi nhà xưa phủ bụi một đời. Nhìn vào tôi, tôi có thể cảm nhận được những mùi hương khác nhau.Cửa sổ lưới bằng gỗ hình kim cương được gắn vào các bức tường đất lốm đốm.Những ô cửa sổ bằng gỗ màu đỏ sẫm có những chùm hoa nhỏ rỗng và những thớ gỗ mỏng, tỏa ra mùi thơm của gỗ.Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, chiếu vào từng lớp trong nhà. Bụi mịn nhảy múa xung quanh ánh sáng theo vòng tròn.
Những chiếc giường gỗ mà thế hệ cũ thường ngủ có mùi thơm gỗ trực tiếp và nồng nặc, rất tự nhiên và thân thiện.Chiếc tủ cũ vẫn là của hồi môn của mẹ tôi. Phần lớn lớp sơn đỏ đã bong ra, để lộ màu thật của gỗ. Hương thơm cũng từng chút một, mang theo bụi thời gian, bồng bềnh trong không khí. Thật khó để biết vật thể nào đến từ nó.Những cán cuốc, liềm bằng gỗ treo trên tường đã ướt đẫm mồ hôi, lộ ra lớp gỉ vàng sáng.Tôi đã ngửi thấy mùi của những nông cụ này, bao gồm mùi đất, mùi mồ hôi và hơn nữa là mùi gỗ thoang thoảng, rất lâu và dai dẳng.
Tôi nhớ khi tụ tập đông người, người ta thường dùng đuốc thông để soi đường vào ban đêm.Gỗ thông rất giàu dầu thông và nhựa thông, ngọn lửa cũng cực kỳ sáng, có thể cháy rất lâu và kèm theo tiếng tanh tách.Cha tôi ngừng làm việc sau khi trời tối và tôi đi theo ông. Anh ta cầm một ngọn đuốc thông để thắp sáng. Gió đêm thổi qua, ngọn lửa bập bùng, mùi thơm ngon của gỗ thông cũng bay tới.Loại hương thơm này đặc biệt mạnh mẽ, khác hẳn với hương thơm thông thường của gỗ thông. Có lẽ là do sức mạnh của ngọn lửa đã hút tinh chất hương gỗ thông ra ngoài.
Khi du lịch đến miền Tây Hồ Nam, nhà sàn là nơi ở phổ biến nhất.Cửa gỗ, tường gỗ, cửa sổ gỗ, hàng rào gỗ, cầu thang gỗ… gỗ là xương thịt của ngôi nhà.Gỗ chủ yếu là linh sam, dai, nhẹ, mềm, có khả năng chống mục nát và côn trùng, có mùi thơm gỗ tự nhiên, mang đến cho con người bầu không khí yên bình.Tầng trên cùng của các tòa nhà bằng gỗ thường có những hàng ghế dài có gắn lan can nên ngồi rất thoải mái. Chúng còn được gọi là "băng ghế đẹp".Nghĩ đến những người phụ nữ Miêu ngồi dưới bóng râm thêu thùa hay trò chuyện thì quả là một cảnh đẹp biết bao.
Đã nhiều năm tôi bị ám ảnh bởi mùi hương của gỗ.Nguyên bản, sạch sẽ, ấm áp, thân thiện, lâu dài nhưng gò bó và sâu sắc.Hương gỗ là sự thật trong cuộc sống, là mùi của cuộc sống đời thường. Nó có thể mang lại cho mọi người một bầu không khí vui vẻ và hạnh phúc.