Tôi quay người lại và che mặt, không đành lòng nhìn một thời tuổi trẻ trôi đi. Dòng nước chảy qua ngón tay tôi cuốn đi những đám mây và khói bay qua.Nhưng tôi không thể đoán trước được tương lai. Tôi chỉ có thể giống như một cây gỗ đỏ, với những vòng năm tháng vặn vẹo, không bao giờ thay đổi theo thời gian.
Bàn tay ngu ngơ của em vẽ nụ cười cho nắng, nhưng nụ cười của em lại khiến lá thu xào xạc.Màu xanh lá cây là vô biên, xoay chuyển và đóng quân ở địa điểm tiếp theo.Đó là khuôn mặt không thay đổi trong trái tim.
Những bước đi và cảm xúc của tôi đều nhẹ nhàng và tỉnh táo.Nhìn về phía trước, gió thu thót tim, duyên mùa đông đang khóa chặt vai em.Tôi đã trải qua, đã suy nghĩ, đã làm việc chăm chỉ, những khoảng trống có thể lấp đầy sẽ được dán vào ký ức.Sau bao ngày vất vả và thu hoạch, nước chảy trong tim tôi.
Chúng tôi gặp nhau từ đó, nhớ nhau từ đó, và chúng tôi ở bên nhau kể từ đó.
Đi qua các mùa ngắm sao trăng, làm thơ về cuộc đời, chiêm nghiệm những thăng trầm của cuộc đời với gió mưa trong mắt.