Tình yêu là một bài hát bất tận.Hoặc buồn hoặc vui.Nhưng tình yêu vẫn còn đó, không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo.Ôi hóa ra tình yêu đầy rẫy nỗi buồn nhưng lại khiến người ta đau lòng và không muốn từ bỏ.
--Dòng chữ
Bạn có tin vào số phận, bạn có tin vào luân hồi?Vậy bạn có tin rằng sự chờ đợi ở kiếp trước là để được đoàn tụ ở kiếp này không?
Anh vốn là một con cá đang chơi đùa trong ao thần.Cuộc gặp gỡ của anh với cô không phải là ngẫu nhiên.Cô ấy ban đầu là một hòn đá trắng phản chiếu ánh sáng đầy màu sắc dưới đáy hồ bơi. Vì sự gắn bó của anh với cô suốt thế kỷ qua nên cô quyết định yêu anh suốt cuộc đời.Chúa yêu cô đến nỗi đồng ý yêu cầu của cô và tái sinh thành một con cá. Cô ấy có cơ thể giống anh ấy. Vì mọi nỗ lực đều phải trả giá bằng chính bản thân mình, cô chọn cách vứt bỏ ánh sáng của chính mình.Hãy biến thành một chú cá đang đùa giỡn trong nước, chỉ để cảm nhận được hơi thở và nhịp tim của mình gần hơn.
Anh không chào đón sự xuất hiện của cô.Con người cô lúc này đã không còn là con người cô lúc đó nữa.Anh ấy không biết cô ấy.Anh ấy vẫn làm việc của riêng mình mỗi ngày, tìm kiếm thức ăn cho riêng mình, nhìn bầu trời của riêng mình và nghĩ về những giấc mơ của chính mình.Nhưng anh không muốn nhìn lại cô và phớt lờ lời chào của cô.Cô nghĩ, có lẽ đó chỉ là sự thiếu nhận biết ban đầu, chỉ là sự thiếu hiểu biết ban đầu. Dần dần, anh sẽ chấp nhận cô và nhìn thấy sự tồn tại của cô.
Cô nhìn anh, âm thầm vui mừng, lặng lẽ rời đi.Nhưng chưa bao giờ cố gắng lại gần anh ấy nữa.Có lẽ chỉ cần nhìn từ xa là đủ.Hẹn một năm, cô hiểu.Cô biết rõ rằng nếu không có được nhịp tim của anh trước ngày mai, cô sẽ chết cùng nhau.Một năm là đủ để phá hủy khoảnh khắc mong đợi đó.Nhưng cô không hề hối hận mà vẫn chọn cách im lặng.Đừng hỏi đúng sai của anh ấy, chỉ lặng lẽ cảm nhận hơi thở và nhịp tim của anh ấy.
Cuối cùng, cô bỏ đi, biến thành bọt trong nước, bọt đầy màu sắc, chỉ để giành lại sự chờ đợi của anh vào giây phút cuối cùng.Nhìn thấy mặt hồ đầy bọt, anh vui nhưng cũng buồn - bên cạnh anh không còn cô, người chỉ nhìn anh từ xa mà không nói gì. Dường như anh đã đánh mất thứ gì đó.Tim anh đau nhói, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó. Cả thế giới tràn ngập sự kỳ lạ, bóng tối bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy ớn lạnh.Anh vui lên và rút lui về phía san hô.Tim tôi lạnh giá, băng giá.Hóa ra là anh ấy quan tâm.Cô đã nói điều gì đó với anh vào giây phút cuối cùng trước khi ra đi: Cảm ơn anh đã để em lặng lẽ nhìn anh bấy lâu nay.Ngày mai tôi sẽ rời đi, cậu nên chăm sóc bản thân thật tốt nhé.Anh không quan tâm đến lời nói của cô, nhưng khi cô rời đi, anh cảm thấy trái tim mình như trống rỗng.Có lẽ, không phải là tôi không yêu mà là tôi đã thực sự yêu.Nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Anh cầu xin Chúa cho anh nhìn cô, nhìn cô thật kỹ.Đi đi con, cô ấy đang đợi con trong rừng. Chúa vẫy tay và ông nhìn thấy cô.Cô gái đã tìm kiếm và nghĩ về cô ở kiếp trước.Thì ra cô chính là người anh hằng mong ước!Ngày gặp gỡ cũng là lúc chia tay.Nếu bạn bỏ lỡ nó, bạn bỏ lỡ nó.Anh nhìn cô dần biến mất trong giấc mơ của anh, trong nước mắt.
Cầu mong kiếp sau chúng ta nhớ nhau.Vâng, nếu còn yêu em xin hãy đợi em trên cầu Nại Hà.Nếu em còn yêu anh, xin hãy để anh kéo dài ký ức này sang thế kỷ sau và để anh trân trọng em!Trong cuộc đời này, nếu anh nhớ em, anh sẽ nhớ cả thế giới.Nếu kiếp sau gặp nhau, anh không cầu em yêu em, chỉ cầu anh yêu lại em!Những lời hứa của cuộc sống này là những món nợ còn nợ.Tôi sẽ dùng kiếp sau để trả nợ.Nếu còn yêu nhau thì xin hãy yêu nhau thật tốt ở kiếp sau, không phải kiếp trước, cũng không phải kiếp này mà chỉ vì quá khứ, khi chúng ta đã yêu nhau mãnh liệt.
Anh bước đến một gốc cây, tựa lưng vào đó, nhìn bầu trời trong xanh và rơi vào nỗi buồn vô tận. Nước mắt cô đầy ắp.
----Bài viết được lấy từ Internet