Có lần tôi bước đi trong một công viên tràn ngập hoa, tiếng nhạc du dương, cà phê đậm đà…
Thời gian đang dần trôi đi trong ảo ảnh, tôi không hiểu cuộc đời lại nực cười đến thế nào.
Có lần tôi đứng trước khung cửa sổ lớn trong suốt và ngước nhìn dòng người tấp nập trong thành phố.
Nhưng bây giờ khi bước vào đó tôi mới hiểu được nỗi buồn, sự kiệt sức và bất lực.
Vì vậy hãy làm việc bằng cả trái tim vào lúc bận rộn; không còn cố ý khi tiếp xúc với người khác...
Vì vậy, tôi học cách kiềm chế bản thân, học cách mạnh mẽ, học cách gói ghém nỗi cô đơn và vứt bỏ nó, học cách ngẩng đầu lên và mỉm cười đúng lúc...
Thế là tôi rút lui khỏi thành phố hào nhoáng này và quay trở lại. Không phải là tôi không đủ quyết tâm, không phải là tôi không thể, chỉ là tôi không tìm được những thứ thuộc về mình mà thôi. Họ minh bạch nhưng mạnh mẽ… Không phải là tôi sẽ không dựa vào họ nữa mà là trước đây tôi đã dựa vào họ. Bây giờ là lúc tôi học cách sống một mình. Tôi không thường xuyên dựa vào họ nữa. Anh ấy nói rằng tôi không dám đi đâu cả. Dù tôi vẫn rơi nước mắt bất kể địa điểm hay thời gian nhưng tôi đã biết cách tự an ủi mình. Cuối cùng, tôi đã bình tĩnh lại giữa đủ loại vướng mắc và khó chịu. Tôi có thể chào hỏi người lạ một cách duyên dáng trong một môi trường xa lạ, trở thành một người tươi sáng như mặt trời và bắt đầu tập ăn uống vui vẻ và đi lại nhanh chóng…
Trong những năm tháng tốt đẹp, tôi chỉ học cách nhẹ nhõm, suy nghĩ và mong chờ... một...cuộc sống...bình thường.
----Bài viết được lấy từ Internet